28 tháng 1, 2013

Lại về địa ngục

Ngày xưa đang ở thiên đàng
Mà còn tiếc rẻ quay ngang trở về.
Kẻ thù Cộng Sản ma chê
Nhìn vào mặt chúng dân ghê, quỷ hờn.
Thiên hạ ai nấy đều chờn
Phải xa lánh chúng thoát cơn hiểm nghèo.
Chúng như thú dữ : cọp, beo (1)
Quay về với chúng phải đeo gông cùm.
Lúc nào cũng phải cúi khom
Sống đời luồn cúi để ơm bực mình.
Mỗi người khi được trời sinh
Có quyền được sống an bình, tự do
Tự do như thể trời cho
Không ai được cướp quyền to của trời.
Nhưng trên đất Việt, than ơi
Cộng đần luôn chống ý trời đã ban.
Người dân muôn kiếp khóc than
Tự do đã chết, Duy Quang lại về
Đảng mừng được dịp hả hê
Tuyên truyền láo toét đủ bề gạt dân :
Đảng ta dân chủ, ân cần
Chăm lo đời sống quốc dân, đồng bào.
Quên đi thù hận ngày nào
Hòa hợp dân tộc xóa bao hận thù.
Cố tình Đảng tung hỏa mù
Con đen đáng lận giả mù sa mưa.
Bản chất gian ác đâu chừa
Vậy mà lắm kẻ mắc lừa mưu gian.
Hồi hương mang sự giàu sang
Họm mình khoát lác khoe khoang xóm làng.
Khác nào áo gấm về làng
Dân nghèo lác mắt mê man mơ màng.
Nhưng rồi tỉnh giấc mê man
Nhìn Tàu đầu độc xóm làng Việt Nam.
Thịt ôi, trứng thối ngập tràn
Trái cây tẩm độc tống sang nước mình.
Bác Đảng câm miệng làm thinh
Cho Tàu giết hết dân mình dài lâu.
Dân mình dù có lo âu
Bác Đảng bỏ mặc hôi đâu bạn lòng.
Suốt đời dân chỉ cầu mong
Được ăn uống sạch, hít không khí lành.
Nhưng vì cái Đảng lưu manh
Chúng ăn hối lộ mọi ngành, mọi nơi.
Nhà máy, phế thải ngập trời
Môi trường ô nhiểm tơi bời nước non.
Dân nghèo bịnh tật chết mòn
Duy Quang cũng vậy, chẳng còn đường ra.
Cho nên phải bám quê nhà
Ung thư lãnh đủ, kêu ca cũng thừa.
Ai ơi nên thấy mà chừa
Chớ về với Đảng khi chưa tận tường
Giã từ cuộc sống đế vương
Quay về địa ngục hết đường thoát thân.

(1) Trích từ bài “Việt Nam đau thương”.

19-12-2012