13 tháng 3, 2013

Đám cưới đại gia Việt Cộng

Những cái đầu nhỏ xíu

Làm đám cưới thật to

Việc nước chẳng thèm lo

Lo phô trương thế lực

Kèn cựa và so đo

Ta oai hơn kẻ khác

Bao kẻ đói nằm co

Còn ta đang phè phởn

Kẻ nghèo không dám ho.

Đùi

( Cười tí chơi )

 

Đùi chim, đùi ếch, đùi gà

Đùi nào cũng thấy mặn mà lắm thay.

Dù cho có phải ăn mày

Ôm đùi mà gặm chết ngay cũng đành.

Mỗi người dù bị trời hành

Đày cho chết quíu cũng giành mà xơi.

Thân tàn ma dại tả tơi

Tham lam cũng tại tính trời sinh ra.

 

Hối tiếc

( Cười tí chơi )

 

Xe lăn anh gục bên đường

Miệng mồm giỏ dãi đáng thương quá chừng.

Hồi tưởng lại nhớ tuổi xuân

Gặp bao người đẹp lừng khừng bỏ qua.

Giờ đây tuổi đã quá già

Tiếc ơi là tiếc sắp xa cõi đời

Dù cho có cố than trời

Không sao kéo lại quãng đời đã qua.

Người ta thì sống trăng hoa

Còn mình thì mãi chỉ ta với mình.

Bây giờ nếu được tái sinh

Ta sẽ quên mình sống với trăm cô !

 

Trọng lú thăm Anh quốc

Trò chơi dân chủ là gì

Mấy thằng Cộng ngố có khi nào tường.

Giỏi tài trong nước nhiễu nhương

Ra đường người hỏi, bí đường ú ơ.

Tỏ ra mình quá dại khờ

Chỉ là rể má, dây mơ tầm thường,

Còn thua phế thải dọc đường

Trâu bò vô thức còn thương dân nghèo.

Chúng đi còn có người theo

Hứng về bón ruộng, nuôi bèo hoa dâu.

Còn bầy Cộng ngố đến đâu

Dân làng bỏ chạy, bò trâu cũng rầu.

Khắp nơi tang tóc thảm sầu

Sợ bầy Cộng Sản, hận sâu đáy lòng.

Cả đời chỉ có chờ mong

Diệt tan Cộng Sản mới xong nợ đời.

Để cho làng nước thảnh thơi

Sống trong hạnh phúc bao đời đợi trông.

Bấy giờ như chim xổ lồng

Không còn chịu cảnh cùm gông, ngục tù.

Cộng Sản có mắt như mù

Chỉ giỏi làm kiếp cai tù hại dân.

Vậy mà vác mặt, lê chân

Dám thăm Anh quốc phơi trần mặt chai

Anh hùng đồ đểu ăn mày

Tiến sĩ “Mê Lác” đi hoài vẫn ngu.

Đến đâu cũng thấy kẻ thù

Chúng luôn cật vấn rối mù óc ra :

Tự do tôn giáo bên nhà

Cha Lý bị bít miệng la nghẹn lời.

Tự do ngôn luận ở đời :

Nếu ca ngợi Đảng chẳng trời nào ngăn.

Ai còn chống đối hung hăng

Đi tù mạt kiếp hàm răng chẳng còn.

Công an chiêu đãi no đòn

Xác quăng sông biển chẳng còn vẹn nguyên.

Tự do cho đảng lộng quyền

Còn dân thì phải sống yên câm mồm.

Sự đời có đảng ôm đồm

Đảng vừa đá bóng vừa ôm cái còi.

Độc tài sinh lắm bọ giòi

Dân làm, đảng hưởng thiệt thòi chi đâu !

Tài ba chỉ giỏi cuối đầu

Khi Tàu chiếm đất, biển đâu lo gì.

Miễn sao ôm ghế ngồi lì

Mặc Tàu đá đít, cười khì như không (1)

Dù có đi thăm lòng vòng

Năm châu bốn bể cũng không được gì.

Mặc cho thiên hạ khinh khi

Như bầu Việt Cộng học chi cũng thừa

Vì chúng mang óc con lừa

Làm sao hiểu được khi chưa thành ngườ.

Làm người phải biết khóc, cười

Phải biết thương xót khi người khổ đau.

Biên cương nhuộm thắm máu đào

Của bao liệt sĩ anh hào hy sinh

Chống Tàu xâm lược còn in

Tên trên bia mộ mới tinh chưa nhòa.

Vậy mà đảng cướp của “ta”

Đục xóa tên tuổi tinh hoa anh hùng.

Đảng gồm những kẻ bất trung

Với dân, với nước tuy chung giống nòi.

Đúng là một lũ bọ giòi

Đến thăm Anh quốc người coi ra gì.

Hơn sáu cái mặt ù lì

Dân Anh cật vấn chúng thì tảng lơ.

Toàn là những kẻ i tờ

Ăn nói ngu dốt ngáo ngơ lạc đề

Chỉ toàn cỏ rác Mác Lê

Thuộc lòng cứng nhắc lê thê dào dòng.

Thăm người mà người cầu mong

Cút đi cho rảnh, uổng công ta mời.

Thực tình Trọng lú dạo chơi

Cùng bầy khỉ đột đến trời Tây Âu.

Đi cho dịu bớt nỗi sầu

Ở nhà đấu đá không đâu an lành.

Đi cho quên bớt tranh giành

Chó, mèo xâu xé hư danh lắm tiền.

May ra Âu Mỹ lặng yên

Việt kiều đang bận tất niên xa nhà .

 

 

 

 

Sáo rỗng kiểu Việt Cộng

Từ thằng già cho đến trẻ con

Vẫn nói một khuôn rỗng sáo mòn

Ai dám lệch ra ngoài khuôn ấy

Có chắc rằng anh vẫn sống còn ?

Trăm năm trồng người cây như máy

Đâu phải lo gì cho nước non.

Mà chỉ giữ quyền cho Đảng cướp

Ngự hoài ngôi báu dát vàng son.

Sao

Tuy già mà vẫn còn ham vui

Đôi mắt lèm nhèm tưởng sắp đui

Ghé vào quán “Sao” ngồi tán gẩu

Ngồi lâu trên uống, dưới xả xui

Nên phải vội vàng vô toa-lét

Cửa đóng cái rầm tối đen thui

“Nước” chảy lạc đường nên ướt đẫm

Mong sao chủ quán hiểu giùm tui !

Tự thú

(của Đại tướng Kim-Jong-Un, Bắc Hàn )

 

Mỹ giàu mà chẳng cho ta ăn

Ta đói phát khùng phải nhăn răng

Tuyên bố vu vơ may chúng sợ !

Chúng sợ nên phải biết điều chăng ?

Nguyên tử đó nghe, ta đang thử

Khôn hồn nhường bớt khẩu phần ăn !

Đại tướng quá tài môn súng nước

Bắn ra hai trự giống y chằn !

Lời dặn

( du lịch về Việt Nam )

 

Ai ơi du lịch về đi

Nếu nhìn thấy được những gì bất công

Hãy chôn chặt nó trong lòng

D(ừng có mở miệng cùm gông sẳn chờ

Nhà Nước của lũ  i  tờ

Đi theo du kích bây giờ làm quan.

Chỉ quen cúi thói sổ sàng

Không quen ăn nói dịu dàng nữa đâu

Hở ra nạt nộ thần sầu

Có tiền trám mõm đâu đâu cũng lành.

Không tiền vô tội bị hành

Có tiền nhiều tội cũng thành vô can ;

Nên ai cũng muốn làm quan

Đặc biệt là bọn công an chó vàng

Muốn chui vào đó : rõ ràng

Giá tiền đã định : trăm ngàn đô la !