Xe
lăn anh gục bên đường
Miệng
mồm giỏ dãi đáng thương quá chừng.
Hồi
tưởng lại nhớ tuổi xuân
Gặp
bao người đẹp lừng khừng bỏ qua.
Giờ
đây tuổi đã quá già
Tiếc
ơi là tiếc sắp xa cõi đời
Dù
cho có cố than trời
Không
sao kéo lại quãng đời đã qua.
Người
ta thì sống trăng hoa
Còn
mình thì mãi chỉ ta với mình.
Bây
giờ nếu được tái sinh
Ta
sẽ quên mình sống với trăm cô !