Cộng đần chỉ giỏi tham ăn
Ở đâu cũng muốn nhảy lăn xả vào.
Chúng bây có nhớ ngày nào
Rượt theo bắn giết đồng bào vượt biên.
Giờ đây mới thấy ham tiền
Cố tình bòn rút người hiền vượt biên.
Vượt biên để sống bình yên
Chúng bây lại muốn cướp tiền người ta.
Tìm bao trò bịp gian tà
Phỉnh phờ, lừa gạt người ta trở về.
Trò hề dụ khị rẻ rề
“Khúc ruột ngàn dặm” đi về đầu tư.
Vài người không hiểu thực hư
Quay về với chúng tưởng như ông hoàng.
Tưởng ta áo gấm về làng
Xây dựng nhà cửa, mở mang phố phường.
Cộng đần nịnh hót đủ đường
Việt kiều phỏng mũi phô trương càng nhiều.
Làm ăn khấm khá càng kiêu
Càng giàu đút lót, chi tiêu không đều
Thằng thì ăn ít, ăn nhiều
Nên chúng ghen ghét đặt điều vu oan.
Nhứt là lũ chó công an
Làm bằng chứng giả mưu toan tống tiền.
Dù cho ai có phép tiên
Cũng phải giao tiền, tài sản “cho” không .
Lắm khi không thoát cùm gông
Vì “tội trốn thuế” do không chi đều.
Luật rừng dù có kêu rêu
Trời cao đâu thấy phải liều cho xong.
Tìm đường bỏ của mà dông
May ra thoát được mới mong an bình
Nhớ gương ông Trịnh Vĩnh Bình
Ông đã quên mình nghĩ đến quê hương
Ông dồn hết cả tình thương
Đầu tư vào cái thị trường Việt Nam.
Nhưng rồi gặp phải lòng tham
Của bầy khỉ đột biết làm sao đây ?
Cuối cùng cũng bị đọa đầy
May chạy thoát được bàn tay tử thần
Ông bèn kiện lũ vong ân
Ra tòa quốc tế không cần nhẹ tay
Tòa xử Cộng lú ăn mày
Hơn trăm rưỡi triệu ( đô ) trả ngay ông Bình.
Thương thay dân Việt Nam mình
Còng lưng nô lệ hy sinh cả đời
Cho bầy khỉ đột ăn chơi
Rút ương hút máu báo đời công dân.
Để cho Đảng trả nợ nần
Trên toàn thế giới cho phần dốt ngu.
Còn ông Bình đã thoát tù
Tiền ôm một đống Đảng ngu phải đền
Dù sao ông vẫn còn hên
Thoát về còn ngỡ phải lên hầu tòa
Phen nầy Đảng cướp ba hoa :
“Kẻ mưu lật đổ” Đảng ta cầm quyền.
Giờ đây đã phải ngồi yên
Hỏa lò Hà Nội gông xiềng chân tay.
Đảng “ta” hí hửng cười dai
Nhưng rồi tỉnh giấc mê say ê chề
“Thế lực thù địch” hả hê
Tống vào mặt Đảng một dể cứt trâu
Rồi đây bốn biển, năm châu
Coi bầy Việt Cộng : đĩ lâu già mồm.
Hiền nhân chết để tiếng thơm
Cộng đần chết hưởng quả bom tan tành.
Chúng là ruồi nhặng hôi tanh
Nhân loại rồi cũng thôi đành quên luôn.
Nhân thế chẳng ai còn buồn
Bởi vì được sống trong luôn thái bình.
09-01-2013