Phải
chăng nhờ có Đảng “ta” thiên tài ?
Hay
là xin xỏ van nài
“Tư
bản giẫy chết” hàng ngày đầu tư.
Để
cho Đảng cướp thêm hư
Gặm
đô ngây ngất khư khư một mình.
Hãy
nhìn con chó lặng thinh
Gặm
xương rau ráu nằm chình ình ra :
“Tự
tung tự tác mình ta
Sướng
ơi là sướng nhởn nha thiên đường.
Công
trình xây dựng rút xương
Ai
dám ngăn cản, khám đường chờ trông.
Khám
đường ta đủ cùm gông
Niềng
trên cổ chó ta không thiếu gì.
Ai
dám ra mặt khinh khi
Biến
họ thành chó, họ lì như ta.
Dù
cho ta có thối tha
Chó
vẫn là chó không ma nào bằng.
Này
nhé : xương xẩu ta ăn
Chủ
Tàu ta đó mần răng thì mần !
Mặc
ta ngu dốt cù lần
Chủ
sai thì cắn không cân nhắc gì.
Suốt
đời ta sẽ ngồi lì
Ở
sâu đáy giếng, trời thì bằng vung .
Không
bao giờ chịu sống chung
Đa
nguyên, đa đảng bộ khùng hay sao ?
Không
cần chống đỡ lao đao
Mình
ta độc mã làm sao thì làm.
Dù
ta thật có tham lam
Ta
ăn ngập mặt ai làm gì ta.
Vậy
mà Việt kiều ở xa
Vẫn
quay về nước làm ta vui lòng.
Ta
xấu sao có người mong
Quay
về giúp nước mà không được gì.
Việt
kiều có biết Phạm Duy
Tự
do nước Mỹ không ghì được ông.
Quê
hương mang nặng trong lòng
Cuộc
đời nhàm chán ông mong quay về.”
Chắc
nghe Việt Cộng tỉ tê
Hòa
hợp dân tộc làm mê lòng người.
“Giờ
đây dân Việt vui cười
Quay
về hưởng cảnh đẹp tươi quê nhà.
Làng
trên xóm dưới gần xa
Cùng
là dân tộc mặn mà yêu thương.
Ngày
xưa ông đã lạc đường
Chạy
theo “phản động” cản đường đảng ta.
Ông
về van lạy xin tha
Rằng
ông không phải quốc gia đâu mà !”
Tự
mình bôi lọ quốc gia
Cuộc
đời chống Cộng còn ra nghĩa gì.
Làm
cho mọi phía khinh khi
Ngày
nay danh lợi bưới đi đã chùn.
Thần
xác đã nhũn như bùn
Sống
mà như vậy phải khùng còn chi.
Cộng
đần là thứ thá gì
Mà
quay về nước gối quỳ “xin-cho”.
Thà
ở bên Mỹ đỡ lo
Vẫn
hơn về nước tự do chẳng còn.
Sống
luôn phải cúi, phải lòn
Làm
kiếp trâu ngựa có còn vui không ?
Người
ta mất mạng, tốn công
Tìm
đường chạy thoát mà ông lại về.
Già
còn dại nết đường chê
Ông
lại quay về, dẫm bãi cứt trâu
Hoa
lài biết cắm ở đâu ?
Cấm
nhằm vào bãi cứt trâu, uổng đời !
Nhìn
vào nước Việt ai ơi
Côn
đồ đảng trị bao lời oán than.
Ở
đời muốn có bình an
Phải
trừ Cộng Sản, phá tan ngục tù.
Làm
cho nước Việt ngàn thu
Tự
do vĩnh cửu kẻ thù tiêu vong.