Nhân quyền là thứ lạ xa
Nhưng người của đảng đạp chà đã quen.
Cái gì trắng phải nói đen
Mặc dù ngu dốt đảng khen vì “hồng”
Đảng “ta” là đảng công, nông
Thật là mai mỉa nếu trông tận tường
Công nhân đói rách cùng đường
Bán thân nuôi đảng, một phường sói lang .
Nông dân khốn khổ, nghèo nàn
Kéo cày bao kiếp, cơ hàn chẳng tha .
Đời ông cho đến đời cha,
Đời con vẫn rách, xót xa tận cùng .
Dân nghèo dù cố vẫy vùng
Nhưng không thoát khỏi đường cùng đảng ban.
Những ai phú quý giàu sang
Nếu là “Mỹ, ngụy” sẽ tan cửa nhà .
Trò hề xin đểu bày ra
Hay là vu cáo người ta ba đời :
“Đời ông theo Pháp làm trời
Đời cha theo “ngụy” hại đời, hại dân .
Đời con theo Mỹ phì thân.
Ba đời phản quốc phải cần diệt ngay”
Thế là bầy chó tay sai
Xông vào ăn cướp giựt ngay gia tài .
Dù cho dân cố van nài
Phải theo chánh sách chẳng ai được nhường .
“Tư sản mại bản” cùng đường
Tự tử, tù tội, phơi xương núi rừng .
Đảng nhìn người chết dửng dưng
Thở phào, nhẹ nhõm, càng mừng, đỡ lo !
Đảng coi như được Trời cho
Không làm mà hưởng, còn lo nỗi gì !
Nhân quyền kiểu đó, ai bì
Nhứt trên đất Việt ai thì có hơn !
03-02-2012