Còn trời còn nước còn non ( 1)
Còn quân Cộng Sản ta còn khổ đau
Con ơi nhớ dặn lời sau
Ghi lòng tạc dạ nâng cao hận thù
Miền nam tăm tối âm u
Toàn dân khốn khổ ngục tù khắp nơi
Bao người máu đổ, xương rơi
Phơi thây, bỏ xác khắp nơi chiến trường
Máu đào nhuộm đỏ quê hương
Từ đồng quê đến phố phường thân yêu
Khắp nới tang tóc, quạnh hiu
Một màu lá chết têu điều non sông.
Miền nam trù phú Cửu Long
Từ khi đảng đến : cùm, gông, xích, xiềng
Dân lành đói rách đảo điên
Ruộng đồng khô cạn, thiên nhiên ưu sầu
Xóm làng tủi hận buồn rầu
Gia đình ly tán không đâu sum vầy.
Mẹ già nước mắt tràn đầy
Khóc con tử trận bỏ thây núi rừng
Vợ hiền nước mắt rưng rưng
Chờ chồng tựa cửa đếm từng ngày đêm.
Ôi ! Đảng đến dân thêm đau khổ
Trẻ con thơ mất bố, mất cha
Bao người tan nát cửa nhà,
Đi kinh tế mới phải ra bưng biền.
Quê hương ta tổ tiên xây đắp
Từ bao đời ôm ấp chắt chiu
Gia truân cực nhọc sớm chiều
Trồng từng cây mít, cây điều, dừa xanh
Từng cây quít, cây chanh, cây bưởi
Xóm làng vui mát rượi bờ tre
Phố phường rộn rịp đêm hè
Trên sông tấp nập thuyền, ghe đi, về
Ta nhớ mãi lòng quê tha thiết
Ngày đảng vô rên xiết đau thương
Công an giăng khắp phố phường
Bao vòng kiềm kẹp hết đường thở than
Ngày đảng vô xóm làng tan nát
Phố phường im tiếng hát từ đây
Tiếng cười tiếng nói thơ ngây
Thay bằng tiếng súng, tiếng giày thâu đêm
Ruộng đồng thêm luống cày bỏ dở
Nông dân mình nghẹt thở quanh năm
Cuộc đời lam lũ tối tăm
Thuế chưa đóng đủ đêm nằm không yên
Loa kêu giật đi liền họp, hội
Bất kỳ trưa, sớm, tối, chiều mưa
Họp đêm, họp sáng, họp trưa
Họp con nhịn đói, họp mưa đổ nhà
Nghe cộng sản ba hoa ơn đảng :
“Ơn đảng ta lai láng biển trời”
“Ơn đảng” dân chúng đầu rơi !
Bao người dân Việ phải rời quê hương
Khóc biệt ly người thương ở lại
Tội cho em thân gái dặm trường
Cô đơn chẳng có người thương
Ngày đêm lo sợ giữa phường sói lang
Quân cộng sản hung tàn man rợ
Chúng bắt cha, bắt vợ, con ta
Đày đi Yên Bái, Sơn La,
Lào Cai, Phú Thọ, Nam Hà...tống giam
Bắt con người phải làm nô lệ
Đi kéo cày thay thế trâu bò
Ốm đau chẳng có ai lo
Thuốc men nhỏ giọt chỉ cho cầm chừng
Ai ngã xuống càng mừng cho chúng
Phận con người lá rụng sầu đông
Đảng nhìn chẳng thấy đau lòng
Chỉ chờ người chết để mong cướp nhà
Đảng còn giết cả cha lẫn mẹ
Làm cho bao em bé mồ côi
Đảng, phường uống máu tanh hôi
Chỉ mong dân chết để ngồi thảnh thơi
Đảng là kẻ chơi bời thối nát
Đảng là tên cờ bạc bịp người
Đảng là những kẻ đại lười
Ba hoa chánh trị, nói cười vô duyên
Đảng khoe đảng như tiên, như tháng
Đảng tài ba giỏi đánh thường dân
Sài Gòn nhìn thấy bao lần
Áo vàng (2), cờ đỏ (3) đuổi dân ngoài đường
Đảng bắn dân chẳng thương, chẳng tiếc
NĂm bốn lăm đảng giết bao người (4)
Nam kỳ nhuộm thắm máu tươi
Bao người ngã gục, đảng cười, đảng vui
Đảng muốn dân như đuôi, như điếc
Muốn miền nam nước Việt thương đau
Dân mam vùi lấp chiến hào
Làm bia đỡ đạn, đảng giàu, đảng no.
***
Miền nam chất đầy kho hàng Mỹ
Đảng thấy rồi quyết chí cướp đi
Cướp từng cái chén, cái ly
Máy may, tủ lạnh, ti vi, áo quần
Miền bắc vô từng quân đoàn đói
Khi trở về đứa gói, đứa mang
Đứa nghèo bỗng chốc giàu sang
Kim cương châu báu, bạc, vàng cướp đi
Sài Gòn ơi những gì sắm được
Hà Nội vô, mưu chước cướp không
Cướp làng, cướp nước, cướp công
Cướp sông, cướp ruộng, cướp đồng lúa thơm
Chúng cướp từng chén cơm, manh áo
Chúng cướp từng lon gạo nhà nghèo
CHúng như cướ[ dữ : cọp , beo...
Sẵn sàng uống máu dân nghèo quê ta
Hồ Chí Minh – bóng ma lịch sử
Người hiện thân quỷ dữ nguyên hình
Đã cùng bè lũ Trường Chinh
Giết bao nhiêu triệu dân mình bao năm.
***
Quê ta chất chứa hờn căm
Chờ ngày đứng dậy súng cầm trong tay
Dẹp bất công bao ngày tủi nhục
Chí căm hờn hun đúc từ lâu !
(1) : câu thơ này mượn của một tác giả thởi Việt Minh
(2) : Công an cộng sản Việt Nam
(3) : Thanh niên cờ đỏ
(4) : Vụ tảo thanh năm 1945 do Việt Minh thực hiện.
Ngày 6 tháng 10 năm 1978
Queensland, Australia