26 tháng 11, 2011

Tạm biệt

Chờ em đã quá bảy giờ
Chiều mưa lất phất thẫn thờ ngồi trông
Gió mưa thấm ướt cõi lòng
Bên ngoài trời nóng, bên trong đông về
Chiều nay sao thấy buồn ghê
Đến giờ tạm biệt tái tê bồn chồn
Màn đêm phủ xuống hoàng hôn
Ai ơi có biết ta nôn nóng lòng ?
Mùa hè sao vẫn sầu đông ?
Gặp nhau chi để cho lòng nhờ thương !
Giờ đây sắp sửa lên đường
Nỗi lòng trĩu nặng vấn vương những buồn
Ra đi ta nhớ mình luôn
Sao mình không đến ta buồn lắm thay !
Quen nhau chỉ mới hai ngày
Mà lòng ta đã đắm say thương mình
Mình đi bóng dáng xinh xinh
Ta nghĩ thương tình, em kẻ cô đơn
Gió chiều mái tóc lờn vờn
Bước chân thon thả đường trơn bên nhà
Giờ đây mỗi lúc một xa
Máy bay mang nặng lòng ta nhớ mình
Sài Gòn đèn sáng lung linh
Phố phường chật hẹp nặng tình cố hương
Đêm khuya lạnh lẽo mù sương
Máy bay bay mãi thêm thương thêm sầu
Ngày mai ta sẽ về đâu ?
Về nơi lạnh lẽo biển sâu chia lìa
“Meo bần” (1) ở cuối trời kia
Nào ta có biết đi dìa đó đâu !

(1) Melbourne

SG , tối 16-7-1994, Melbourne 17-7-1994