26 tháng 11, 2011

Nhớ quê hương

“Quê hương ta tổ tiên xây đắp
Từ bao đời ôm ấp chắt chiu
Gian truân cực nhọc sớm chiều
Trồng từng cây kít, cây điều, dừa xanh

Từng cây quít, cây chanh, cây bưởi
Xóm làng vui mát rượi bờ tre
Phố phường rộn rịp đ6m hè
Trên sông tấp nập thuyền ghe đi, về

Ta nhớ mãi làng quê tha thiết” ( 1)
Chốn sơn hà nước Việt thân yêu
Quê ta tươi đẹp mỹ miều
Dòng sông Bến Súc sớm chiều yên vui

Xa quê hương bùi ngùi thương nhớ
Mới hôm nào bỡ ngỡ sang ngang
Con đò nối lại xóm làng
Hố Bò, Bến Súc dễ dàng ngược, xuôi

Ta nhớ mãi lòng vui như hội
Nhớ những lần bơi lội trên sông
Bao lần tát cá ngoài đồng
Trong mùa gặt hái ngập bông lúa vàng

Giữa trời nắng chang chang chói mắt
Đổ mồ hôi vuốt mặt vẫn cười
Cuộc đời thơ ấu đẹp tươi
Bao năm rồi vẫn nhớ người thân thương

Ta nhớ mãi trên đường quê nội
Bóng tre xanh che lối về nhà
Xóm làng rộn tiếng hát ca
Trẻ con cút bắt quanh nhà vui thay

Tập hành quân “một ! hai!” chân bước
Tập đánh đồn chạy rượt bắt nhau
Xóm làng nhộn nhịp xôn xao
Cuộc đời con trẻ biêt bao vui mừng

TA sống mã mùa xuân tuổi trẻ
Trong tình thương của mẹ cha hiền
Một lòng thờ kính tổ tiên
Bà con hàng xóm láng giềng thân yêu

Ta nhớ mãi bao chiều quê mẹ
Gió hiu hiu thổi nhẹ mát lòng
Lúa thơm ngào ngạt ngoài đồng
Nắng chiều ấp áp nhuộm hồng làng quê

Ôi, mỗi dịp xuân về lại nhớ
Tết, hoa tươi rực rỡ muôn màu
Hoa mai vàng thắm đẹp sao !
Hoa lan, hoa cúc hoa nào cũng xinh

Quê hương ơi ! duyên tình mang nặng
Ta nhớ quê sớm nắng chiều mưa
Rạng cau ôm ấp bóng dừa
Bên hè vú sữa đu đưa gió chiều

Ngoài vườn tiếng ve kêu, chim hót
Mùi mít thơm dịu ngọt chan hòa
Chôm chôm dào dạt đầy hoa
Ong bay, bướm lượn cảnh nhà nên thơ

Quê hương ơi ! Bao giờ trở lại
Ta thích ngồi dưới mái chòi tranh
Bên bờ sông nướ long lanh
Ngắm nhìn làng xóm yên lành tự do.

(1) đoạn này trích từ bài Việt Nam đau thương, trang 11

9-2-1992