Hàm răng như bắp trắng ngà
Miệng cười hai má lộ ra đồng tiền
Mặc nàng phúc hậu dịu hiền
Nhìn nàng như thể thấy tiên giáng trần
Lòng ta nào khỏi bâng khuâng
Ngắm nàng mà thấy quên dần khổ đau
Vắng nàng buồn nhớ xôn xao
Như lòng bỡ ngỡ gặp nhau kiếp nào
Mắt nàng nhấp nháy trăng sao
Tóc dài đen mượt ta nào có quên
Đường ngôi chia nửa đôi bên
Con người chính trực lớn lên giữa đời
Dáng đi vững bước sáng ngời
Người đâu trời để cho người thương yêu
Trời sinh chi quá mỹ miều
Bao người thổ thức buồn yêu nhớ thầm
Mai này nàng dẫu biệt tăm
Lòng ta sao khỏi âm thầm nhớ thương
Giọng nàng tiếng nói quê hương
Nghe sao ngọt lịm như đường mía lau
Gặp nàng nhớ lại hôm nào
Bước chân rắm rối thấp cao vụng về
Nàng cười bẽn lẽn chọc quê
Anh mà vấp ngã, em ê gót giày
Nào ngờ trăm sự đổi thay
Ta, nàng cứ tưởng vui hoài bên nhau
Bác Hồ đâu để đồng bào
Miền Nam êm ấm bác nào để yên
Bác mong cả nước một xiềng
Bắc, Nam một cõi dính liền một gông
Bác gây nhũng nhiễu tây, đông
“Chống Mỹ cứu nước” để còng miền Nam
Bác đầy ảo vọng tham lam
Cưỡi đầu, cưỡi cổ Bắc, Nam đến cùng
Tự do giờ đã cáo chung
Toàn dân nghẹt thở dưới khung cửa tù
Việt Nam ngập ngụa mây mù
Nàng cùng cha mẹ vượt tù thoát thân
Vượt biên đã biết bao lần
Nhưng không thoát được số phầm hẩm hiu
Một ngày thu cuối buổi chiều
Biên phòng Việt Cộng bủa nhiều hướng vây
Thuyền em rời bến miền Tây
Chạy ra Đông Hải gặp bầy hải quân
Chúng liền xã đẹn không ngừng
Cả nhà tan xác, chúng mừng hò reo
Bác Hồ có thấu kẻ nghèo ?
Bao tầng áp bức đảng gieo kinh hoàng
Người đi mất xác thương tang
Bác đâu có thiết ngó ngàng dân đen.
27-6-2010