26 tháng 11, 2011

Gởi Phương

Nhìn ảnh mình đau buồn
Lòng ta dòng lệ tuôn
Biết làm sao em hỡi
Ta vẫn nhớ mình luôn.

Nhớ từ ngày thuở bé
Em đứng bên hàng rào
Em bảo anh thỏ thẻ
“Cho em ăn cà-lem”
Giọng yêu thương ngọt ngào
Bé Ngọc Phương răng sún
Càng nhớ lòng thêm đau.

Đã bao mùa lá rụng
Hình bóng tự năm nào
Chìm sâu trong ký ức
Giờ trỗi dậy xôn xao
Đã bao ngày thổn thức
Nhớ thương em biết bao.

Nhớ bao ngày đã qua
Gặp em bên An Lão
Ôi ! xao xuyến lòng ta
Yêu em từ thuở ấy.

Rồi tiễn em đi xa
Biển lòng anh sóng dậy
Gió mùa đông mưa sa
Ôi ! yêu em biết mấy
Em thì vẫn thờ ơ
Như không hề hay biết
Mặc cho anh đợi chờ
Bao năm trời cách biệt
Yêu em, lòng bơ vơ.
Em ơi quả đất tròn
Chúng mình lại gặp nhau
Anh vẫn giữ lòng son
Yêu em như thuở trước
Mà chẳng dám nói ra
Nhìn em, anh mơ ước
Phải chăng mình vợ ta ?!
Em nhìn anh khinh khỉnh
Như khiêu khích trêu đời
Chẳng hiểu lòng thầm kín
Anh không nói nên lời.

Má gặp anh, má hỏi :
“Sao không đến nhà chơi ?
Phương thương con lắm đó
Đừng có mà…dở hơi !”

Anh thương em lén ngó
Những lúc em đi đường
Hay đứng ngoài đầu ngõ
Càng nhìn càng thương thương
Ôi ! tình yêu mãnh liệt
Lòng anh thêm vấn vương
Càng yêu em tha thiết
Ngày ngày nặng thương thương
Rồi một hôm anh tới
Rủ em cùng đi chơi
Em hứa : “Ừ, em đợi !”
Chiều chẳng thấy em đâu
Ồ, ra em mắc cỡ
Vì trước mặt má mình
Bởi câu anh nói hớ
Đáng lẽ anh làm thinh
Mà sao anh vẫn nói
Bởi đôi má xinh xinh
Hay biển lòng đang gọi
Yêu em lắm Phương ơi !

Tim anh giờ đau nhói
Bóng em xa chân trời
Anh với ta không tới
Đôi ta cùng chơi vơi
Dù sao anh vẫn đợi.

Ngoài trời mưa rơi rơi
Mưa ướt lạnh lòng anh
Càng nhớ người em nhỏ
Mắt lệ sầu long lanh
Cô đơn dầm sương gió
Đi tìm anh bơ vơ
Khắp nơi này nơi nọ
Chỉ gặp nhau trong mơ.

Em ơi quên sao được
Đã bao ngày tháng qua
Anh ngồi buồn mơ ước
Gặp người em Phương xa.

Anh nhớ lại ngày nào
Chúng ta dắt tay nhau
Đi trọn đêm không ngủ
Nắm tay nhau thì thào
Như bao lời nhắn nhủ
“Em yêu anh biết bao !”

Queensland, Australia
03-11-1978