Mặt chành bành, miệng cười toe loét
Hoàng Trung Hải lấm lét nhìn Ôn
Hai tay cung kính không hồn
Bắt tay Gia Bảo sư tôn thiên triều.
Ôn Gia Bảo quỷ yêu cười nhạt
Cậy quan thầy lung lạc thằng ngu
Đỉnh cao dốt đặc tối mù
Phó Thủ tướng Hải gật gù chồm lên.
Như sẵn sàng công kênh ông chủ
Bợ đít Tàu chưa đủ hay sao ?
Tàu tặc bắn giết đồng bào
Ngay trên biển Việt ai nào có lo.
Đảng cáo Hồ luôn phò Trung Cộng
Không thể nào đánh động lương tâm
Chúng đang mở cửa âm thầm
Cho Tàu bành trướng dã tâm muôn đời.
Chiếm nước Việt không rơi giọt máu
Nhờ những thằng bất hảo Việt gian
Đã dâng biển, đất, xóm làng
Cho Tàu cư trú đàng hoàng như tiên.
Chúng tàn phá Tây Nguyên hùng vĩ
Bắt gái làng làm đĩ cho Tàu
Không màng dân Việt khổ đau
Để Tàu xâm nhập ào ào khắp nơi.
Chúng là cướp không mời cũng đến
Luôn coi thường tính mệnh dân ta
Nhân phẩm bị chúng đạp chà
Việc làm chúng cướp, cửa nhà nát tan.
Tình bằng hữu lân bang gì vậy ?
Chỉ đui mù không thấy mà thôi
Kẻ nào cam chịu mọi tôi
Lương tâm bán rẻ mới ngồi lặng im.
Để cho Tàu moi tim, mổ ruột
Mẹ Việt Nam trong suốt bao năm
Hung thần Việt Cộng lặng câm
Cúi đầu dưới gót ngoại xâm của Tàu.
Dân oán hận đua nhau chống đối
Đảng tham quyền phản bội tổ tiên
Đàn áp, chúng chẳng nể kiêng
Ai đòi dân chủ đảng xiềng cỗ ngay.
Chúng tập họp tay sai, du đảng
Cùng bạo quyền ngăn cản tự do
Coi dân thua cả trâu bò
Tha hồ bóc lột mặc cho dân nghèo.
Chúng sợ người ta theo lẽ phải
Chống độc tài ngang trái từ lâu
Chừng nào hết kẻ cuối đầu
Trước thù phương Bắc mới hầu bình yên.
Hoàng Trung Hải vô duyên cười gượng
Hắn lấy làm sung sướng cầu vinh
Việt Cộng thật đáng tử hình
Để cho nước Việt trường sinh muôn đời.
15-9-2009