Tàu Mao xâm lấn biển Đông
Công an chạy trốn đuôi cong có cờ
Tàu cộng gậm nhám cõi bờ
Công an trơ mắt đứng chờ vận may
Trung cộng bắn giết dân chài
Công an nhắm mắt chạy dài từ xa
Tàu cộng ăn cướp Hoàng Sa
Công an bác đảng dám la tiếng nào !
Trung cộng bắt nhốt đồng bào
Công an quay mặt trốn vào chuồng trâu
Tàu cộng lấn chiếm biển sâu
Công an Việt cộng lặn đâu mấy đời
Trung cộng xâm lấn bầu trời
An ninh Việt cộng không lời, im re
Trung cộng nhí nhố dọa, đe
Công an Việt cộng chưa nghe đã chuồn
Trung cộng mồm mép điên cuồng
Việt cộng muối mặt, cúi luồn, dạ, vâng
Ngược lại chúng giỏi hành dân
Luôn luôn đàn áp người cần tự do
Chỉ ai cam phận trâu, bò
Đưa lưng chúng cưỡi, chúng cho làm người
Làm người dở khóc, dở cười
Sống không ra người chẳng khác tù nhân
Công an sao quá ngu đần !
Chỉ giỏi ăn hiếp người dân của mình
Đồng bào tranh đấu tử sinh
Chống thù phương Bắc từ nghìn năm xưa
Tàu gian ăn cướp không chừa
Toàn dân ai chống đảng đưa vô tù
Đảng đứng về phía quân thù
Bênh vực cho chúng, trả thù dân ta
Đảng luôn “ dại chợ, khôn nhà” (1)
Tàu cộng luôn cấm dân ta lưới chài
Trên biển nước Việt hàng ngày
Công an Việt cộng mặt dày lặng câm
Chúng bày mưu kế dã tâm
Áp bưc dân Việt bao năm hung tàn
Nếu ai nghịch với công an
Chúng đánh, chúng giết dã man khôn lường
Dã thú còn có tình thương
Công an hung dữ hơn phường cọp, beo
Chúng luôn hành hạ dân nghèo
Chạy xe không nón (2) chúng theo bắn liền
Nếu không thủ tục “đâu tiên” ( tiền đâu )
Chúng cho đeo xiềng, đánh đập mật, gan
Chết rồi chúng lại vu oan :
“Người đó tự tử không màng vợ con”
Nếu ai chịu khó cúi lòn
Vâng vâng, dạ dạ chúng còn bỏ qua
Nếu ai chống đảng gian tà
Chúng liền đày ải không ra con người
Sẵn sàng ăn sống, nuốt tươi
Công an Việt cộng tính người còn đâu !
Trời cao, biển rộng, sông sâu
Nhưng không chứa nổi mối sầu khổ đau
Kêu trời chẳng biết làm sao
Mà dân Việt mãi thét gào khóc than
Uất hận tràn ngập xóm làng
Máu xương dân Việt ngổn ngang núi rừng
Ngày đêm rực lửa bừng bừng
Có ngày thiêu rụi cộng quân đê hèn !
Ỷ mình có súng trong tay
Công an Việt cộng hàng ngày hung hăng
Thằng nào cũng dữ như chằn
Mặt mày hậm hực nhe răng gầm gừ
Sự đời chưa rõ thực hư
Cậy quyền đảng cướp, nện nhừ người dân
Cả bầy chó sói ngu đần
Chủ xua thì cắn chẳng ngần ngại chi
Công an Việt cộng chai lì
Không hề mắc cỡ những khi làm càn
Côn đồ chỉ biết ngược ngang
Nhân quyền, nhân đạo không màng quan tâm
Từ lâu đảng đã âm thầm
Lấy dần nhân tính, dã tâm thay vào
Công an mất tính đồng bào
Sẵn sàng bắ giết người nào không nghe
Vẫn đèo dân chủ, kéo bè
Là thứ đảng kỵ, phải ghè cho tan
Đảng dùng mọi thứ dã man
Trang bị cho lũ công an thi hành
Không tử thủ đoạn lưu manh
Đụng xe, đánh chết, giỏi hành hạ dân
Công an hành xử ngu đần
Gặp Tàu xâm lược không ngần ngại chui
Chui nhầm vào chỗ chồn lùi
Nghe mùi thum thủm đảng vui quá chừng.
(1) Tục ngữ
(2) Nón an toàn
23-8-2010
20-3-2011