Buồn trông trời nước mênh mông
Chơi vơi ghềnh đá chạnh lòng nhớ ai
Biển buồn sóng gió thở dài
Hoàng hôn e lệ chờ ai ngang trời
Xa xa đàn én rã rời
Bay tìm cố quốc muôn đời nhớ thương
Chiều về biển vắng mù sương
Mây bay thơ thẩn như vương lệ sầu
Lòng ta tràn ngập buồn rầu
Nhìn màu nước xám, con tàu cô đơn
Phận ta nào có gì hơn
Như tàu không bến giữa cơn bão bùng
Buồn đời chẳng có thủy chung
Ta lênh đênh mãi tận cùng nơi cao ?!
Đẹp thay chỉ có chiêm bao
Ngẩm đời chỉ thấy thêm ngao ngán đời.
Rồi gặp em chân trời hé mở
Nhìn cuộc đời rạng rỡ môi cười
Hồn anh, hoa thắm đẹp tươi
Từ nay ta đã có người em yêu
Còn đâu nữa bao chiều hiu quạnh
Em cho ta sức mạnh hàng ngày
Cười vui hể hả mê say
Ta yêu em lắm từ ngày gặp nhau.
Nhưng lại để tim đau muôn thuở
Khổ lòng thay kẻ ở người đi
Gặp nhau rồi để chia ly
Vắng em cuộc sống có gì vui đâu ?
Ngày lại ngày buồn rầu nối tiếp
Đau lòng thay sống kiếp chia phôi
Trời sao ngăn cách lứa đôi
Để ta thổn thức đứng ngồi không yên
Cho đời ta triền miên đau khổ
Cuộc sống đầy bão tố mưa tuôn
Ta lại về với biển buồn
Tuy mưa khuất bóng nhưng luôn nhớ mình.
Sydney Melbourne 7-5-1995